Kết quả 1 đến 2 của 2

Chủ đề: Địa danh du lịch tiền giang - địa điểm du lịch tiền giang

  1. #1
    Ngày tham gia
    Mar 2012
    Bài viết
    17

    Địa danh du lịch tiền giang - địa điểm du lịch tiền giang

    Tiền Giang là một tỉnh ven biển đồng bằng sông Cửu Long, miền Nam Việt Nam Tiền Giang nằm trong tọa độ 105°50’—106°45’ đông và 10°35’-10°12’ bắc. Phía bắc và đông bắc giáp tỉnh Long An và thành phố Hồ Chí Minh, phía tây giáp tỉnh Đồng Tháp, phía nam giáp tỉnh Bến Tre và tỉnh Vĩnh Long, phía đông giáp Biển Đông.


    Tiền Giang nằm trải dọc trên bờ Bắc sông Tiền (một nhánh của sông Mê Kông) với chiều dài 120 km. Nhờ vị trí hết sức thuận lợi nên Tiền Giang đã trở thành trung tâm văn hóa chính trị của cả ĐBSCL, là địa bàn trung chuyển hết sức quan trọng gắn cả miền Tây Nam Bộ. Vị trí như vậy giúp Tiền Giang sớm trở thành một tỉnh có nền kinh tế phát hàng đầu trong khu vực miền Tây Nam Bộ và vùng kinh tế trọng điểm phía nam

    Tiền Giang có địa hình tương đối bằng phẳng. Diện tích tự nhiên: 2.481,8 km². Đất phù sa trung tính, ít chua dọc sông Tiền, chiếm khoảng 53% diện tích toàn tỉnh, thích hợp cho nhiều loại giống cây trồng và vật nuôi.

    Bờ biển dài 32 km với hàng ngàn ha bãi bồi ven biển, nhiều lợi thế trong nuôi trồng các loài thủy hải sản (nghêu, tôm, cua...) và phát triển kinh tế biển. Sản lượng cây trồng vật nuôi đứng đầu vùng ĐBSCL, với diện tích cây ăn trái vào loại bậc nhất của vùng với nhiều loại trái cây đặc sản như: xoài cát Hòa Lộc, bưởi Long Cổ Cò (Cái Bè), mận An Phước, xoài Cát Chu, vú sữa Lò Rèn Vĩnh Kim (Châu Thành), sầu riêng Ngũ Hiệp (Cai Lậy), thanh long (xã Quơn Long - Chợ Gạo), dưa hấu và sơri (TX Gò Công), khóm Tân Lập (Tân Phước),... và nhiều vùng chuyên canh trái cây đặc sản của tỉnh như: vùng trái cây ở Cai Lậy, vùng chuyên canh trái cây ở Hòa Khánh - An Hữu (Cái Bè), vùng cam sành ở HTX cây ăn trái ở Mỹ Lương (Cái Bè), HTX bưởi lông, da xanh Cổ Cò (An Thái Đông, Cái Bè), vùng chuyên canh thanh long xã Quơn Long-Chợ Gạo...

    Khí hậu chia làm 2 mùa rõ rệt: mùa khô tháng 12 đến tháng 4 và mùa mưa từ tháng 5 đến tháng 11. Nhiệt độ hàng năm khoảng 27 °C; lượng mưa hằng năm khoảng 1.467 mm

    Tiền Giang có 10 đơn vị hành chính gồm 1 thành phố loại 2 (được chính phủ công nhận vào năm 2005 và hướng tới đô thị loại I vào năm 2015), 1 thị xã loại IV và 8 huyện. Đến cuối năm 2009 sẽ được quy hoạch gồm 1 thành phố chuẩn loại 2 là TP Mỹ Tho và 2 thị xã là TX Gò Công và TX Cai Lậy.


    Dân số 1.670.216 người (điều tra dân số ngày 01/04/2009), mật độ 706 người/km². Số người trong độ tuổi lao động chiếm khoảng 72,9% dân số. Mật độ dân số ở thành thị khá cao nhưng chiếm cao nhất vẫn là trung tâm TP Mỹ Tho, TX Gò Công và TT Cai Lậy.



    Là 1 trong 8 tỉnh, thành phố thuộc Vùng Kinh tế Trọng điểm phía nam. Thu nhập bình quân đầu người 866 USD/người/năm ở nông thôn và 1350 USD/người/năm ở thành thị (2008). Năm 2007, Tiền Giang vươn lên đứng thứ 12 trong 64 tỉnh, thành cả nước về Chỉ số Năng lực Cạnh tranh. Cùng với việc 'nhảy vọt' 21 thứ hạng so với năm 2006, môi trường đầu tư của tỉnh đã được nhiều doanh nghiệp đánh giá tốt, có sức hấp dẫn cao. Số liệu minh chứng cho nhận định trên: trong năm 2007 toàn tỉnh có thêm 358 doanh nghiệp thuộc khối kinh tế dân doanh với số vốn đăng ký 1.664 tỷ đồng và có 222 doanh nghiệp đăng ký bổ sung ngành nghề với vốn đăng ký bổ sung là 421 tỷ đồng; như vậy, tổng năng lực tăng thêm của khối doanh nghiệp dân doanh trong năm 2007 là 2.085 tỷ đồng, gấp 2,6 lần tổng mức huy động đầu tư của kinh tế dân doanh năm 2006, chiếm xấp xỉ 1/3 tổng vốn đầu tư toàn xã hội huy động được trên địa bàn tỉnh (con số này của năm 2006 là 1/8), tính ra quy mô đầu tư mới của doanh nghiệp là 4,6 tỷ đồng, gấp hơn 2 lần quy mô đầu tư bình quân của doanh nghiệp dân doanh trong năm 2006... Rõ ràng, chưa có năm nào trong hơn thập niên gần đây mà đầu tư của tư nhân lại có sự đột biến cực lớn như thế. Từ đó đã góp phần tạo mức tăng khá cao của khu vực công nghiệp ngoài quốc doanh trong năm 2007 lên đến trên 49%. Các khu công nghiệp trong tỉnh:

    Khu công nghiệp Mỹ Tho (79,14 ha): TP Mỹ Tho
    Khu công nghiệp Tân Hương (197 ha): H.Châu Thành
    Khu công nghiệp Long Giang (600 ha): H.Tân Phứơc
    Khu công nghiệp tàu thủy Xoài Rạp (600 ha): H.Gò Công Đông
    Khu công nghiệp Bình Đông (1000 ha):TX Gò Công
    Khu công nghiệp dầu khí Tiền Giang (1000 ha): H.Gò Công Đông

    Dự án các khu công nghiệp tập trung giai đoạn 2010-2015 có quy mô lớn như: KCN Đông Nam Tân Phước, KCN Bình Xuân, KCN tập trung ở Bắc Gò Công, cụm công nghiệp Tam Hiệp (Châu Thành), Long Định, CCN Bình Phúở TT. Bình Phú Cai Lậy, CCN Hòa Khánh (Cái Bè), CCN Bắc Mỹ Thuận(Hòa Hưng -Cái Bè)... Và hơn 10 cụm công nghiêp có quy mô lớn như: CCN An Thạnh, CCN Tân Mỹ Chánh, CCN Bình Đức, CCN Bình Xuân,... phân bố rộng khắp tất cả thị thành trong tỉnh.

    Để đẩy mạnh thu hút đầu tư, tỉnh đã có nhiều giải pháp về cơ chế chính sách, về đầu tư hạ tầng, đào tạo nghề... nhằm tạo lập môi trường đầu tư thông thoáng, minh bạch và có sức hấp dẫn. Tiền Giang là tỉnh vừa thuộc vùng ĐBSCL, vừa thuộc vùng kinh tế trọng điểm phía Nam, là 2 vùng kinh tế đang phát triển mạnh. Do nằm giữa 2 vùng kinh tế, nên Tiền Giang rất thuận lợi trong việc tiếp cận với nhiều dự án, lĩnh vực ngành nghề đầu tư, tiếp thu kiến thức khoa học, nâng cao trình độ công nghệ sản xuất, quản lý, điều hành sản xuất... Tiền Giang đã và đang hình thành là một tỉnh công nghiệp có tốc dộ phát triển cực mạnh với tốc độ tăng trưởng khá cao đứng vào hạng nhất nhì trong khu vực với nhiều KCN, CCN tập trung với quy mô lớn và làm ăn có hiệu quả như: KCN Mỹ Tho, KCN Tân Hương, KCN Long Giang, KCN đóng tàu thủy Xoài Rạp,... và nhiều CCN tập trung có quy mô rộng đến trăm hecta như: CCN-TTCN Tân Mỹ Chánh, CCN khu vực Bình Đức, CCN An Thạnh,....

    Là tỉnh có tiềm năng hàng đầu về du lịch. Hàng năm, lượng du khách đến đạt hơn 331.500 lượt.

    Thế mạnh chủ yếu nhờ vào các di tích văn hóa lịch sử và sinh thái như: Gò Thành (thế kỷ 1 đến thế kỷ 6 sau công nguyên); di tích lịch sử Rạch Gầm-Xoài Mút, di tích Ấp Bắc, lũy Pháo Đài; nhiều lăng mộ và đền chùa: lăng Trương Định, lăng Hoàng Gia, lăng Tứ Kiệt, chùa Vĩnh Tràng, chùa Bửu Lâm, chùa Sắc Tứ, ...
    Các điểm du lịch sinh thái như: vườn cây ăn quả ở cù lao Thới Sơn, Ngũ Hiệp, Trại rắn Đồng Tâm, khu sinh thái Đồng Tháp Mười, biển Gò Công.

    Chợ nổi Cái Bè (Tiền Giang) là một trong hai chợ nổi nổi tiếng ở miền Tây Nam bộ (chợ nổi Phụng Hiệp - Cần Thơ và chợ nổi Cái Bè - Tiền Giang), có từ khoảng thế kỷ XVIII. Chợ nằm ở nơi giáp ranh giữa 3 tỉnh Vĩnh Long, Bến Tre và Tiền Giang, nơi được hình thành bởi cù lao Tân Phong, xưa là Cồn Cù, thuộc châu Định Viễn, dinh Long Hồ (hợp thành bởi 6 hòn đảo xinh xắn có tổng diện tích 2.430 ha). Tân Phong như hòn ngọc xanh giữa dòng sông Tiền đầy ắp phù sa, nổi tiếng với những vườn chôm chôm quả to và ngọt. Có mạng lưới viễn thông hiện đại, đảm bảo thông tin liên lạc. Điện lưới quốc gia đến toàn bộ các xã, phường, thị trấn. Nước sạch cung cấp đủ cho sản xuất và sinh hoạt (55.000m³/ngày đêm) cho các khu đô thị và các vùng nông thôn.

    Mạng lưới giao thông đường bộ hoàn chỉnh. Mạng lưới đường thủy thuận lợi. Trục chính là sông Tiền với chiều dài 120km chảy ngang qua tỉnh hướng về phía Nam và 30 km sông Soài Rạp ở phía Bắc, tạo điều kiện cho tỉnh trở thành điểm trung chuyển về giao thông đường sông từ các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long đi TP.Hồ Chí Minh và các tỉnh miền Đông. Về phía Đông, đường biển từ huyện Gò Công Đông đến Bà Rịa-Vũng Tàu khoảng 40 km.

    Cơ sở hạ tầng ngày càng hoàn thiện và khang trang hơn 100% xã có đường ô tô vào đến trung tâm của xã, hệ thống viển thông phủ rộng toàn tỉnh, số lượng thuê bao cố định lẫn di động ngày tăng cao và tăng một cách đột biến. Hệ thống INTERNET bao trùm tỉnh, mới đây Tổng công Ty viễn Thông Quân đội VIETTEL ký kết với Viettel Tiền Giang hình thành mạng Internet kết nối với tất cả các trường học trong toàn Tỉnh Tiền giang. Giai đoạn 2010-2015 tỉnh chú trọng đầu tư nâng cấp hệ thống cơ sở hạ tầng xây dựng cơ sở hạ tầng khang trang thuôc loại nhất nhì đồng bằng sông cửu long, xây dưng Thành Phố Mỹ Tho đạt chuẩn loại 2 và tiến tới loại 1, các đô thị nâng cấp lên tầm cao mới xây dựng giao thông, mỹ quan, hệ thống thương mại DV văn hóa, vui chơi giải trí, trung tâm thương mại đứng đầu 6 tỉnh phía bắc Sông Tiền nói riêng và đồng bằng. SCL nói chung gắn liền với trung tâm chính trị văn hóa bậc nhất của Tiền giang. Từ đó đưa Tiền giang ngang tầm với các tỉnh, thành phố trong vùng kinh tế trọng điểm phía nam.

    DU LỊCH MIỆT VƯỜN TIỀN GIANG


    Môi trường sinh thái trong lành và thơ mộng, món ăn dân dã, cùng các loại trái cây đặc sản nổi tiếng của mỗi vùng, khiến du khách đã đến một lần không thể lỡ hẹn lần sau. Các tour du lịch thường kết hợp dã ngoại, thăm vườn và tham quan di tích văn hóa lịch sử.

    Đến Tiền Giang, sau những giờ ngồi trên thuyền ba lá trôi lững lờ qua các kênh rạch đan xen rợp tán cây xanh, du khách có thể nằm nghỉ trên chiếc võng, nhẹ đưa dưới những tán cây to. Long nhãn, chôm chôm, măng cụt, sầu riêng, xoài cát Hòa Lộc sum suê trĩu quả của "vương quốc" trái cây Cái Bè, Cai Lậy, An Hữu... sẽ cho bạn cảm giác no nê suốt ngày mà không chán. Sau đó, tàu cao tốc sẽ đưa du khách qua bờ nam sông Tiền vào vùng đất "địa linh nhân kiệt" Vĩnh Long, tham quan khu di tích Cái Ngang, qua Bình Minh thưởng thức vị bưởi năm roi ngọt như đường. Nếu bạn yêu cầu, chuyến đi có thể rẽ theo dòng sông Măng Thít ghé huyện anh hùng Tam Bình, đến Mỹ Thạnh Trung để len lỏi trong những vườn cam bạt ngàn.

    Từ Vĩnh Long, tour du lịch tiếp tục xuôi về Bến Tre qua ngõ Hàm Luông - một vùng đất màu mỡ nhiều cồn, cù lao thuộc loại trầm tích biển và bồi lắng bởi phù sa của các con sông.

    Về xứ dừa du khách không thể quên ghé Ba Tri, thăm quê hương của nữ anh hùng Nguyễn Thị Định, nhà tưởng niệm và mộ của nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu và cuối cùng là để thưởng thức nhiều loại đặc sản cũng như những món quà lưu niệm đáng nhớ làm từ dừa.

    TRẠI RẮN ĐỒNG TÂM TIỀN GIANG


    Là trung tâm nuôi rắn xuất khẩu , kết hợp trồng dược liệu và nghiên cứu điều trị rắn cắn cho đồng bào sông Cửu Long .
    Từ Mỹ Tho , du khách đi 9 km là đến trại . Đến đây , du khách sẽ đựơc xem khu nuôi rắn công nghiệp với hàng chục loại trăn rắn khác nhau , được xem khu nuôi rắn ăn , chơi với trăn và nhiều hoạt động khác . Trong trại còn nuôi cá sấu và nhiều loại chim thú khác

    KHU DU LỊCH SINH THÁI THỚI SƠN TIỀN GIANG


    Nằm ở hạ lưu sông Tiền, Thới Sơn có diện tích khoảng 1.200 ha. Toàn xã Thới Sơn là một vùng chuyên canh cây ăn trái, quanh năm được phù sa bồi đắp. Theo anh Huỳnh Văn Phương, Giám đốc Sở Thương mại - Du lịch Tiền Giang, từ những năm 90 của thế kỷ trước, Tiền Giang đã chủ trương phát triển du lịch theo phương châm "Nhà nước và nhân dân cùng làm" để khai thác hiệu quả tiềm năng sẵn có tại địa phư ơng. Công ty Du lịch Tiền Giang đầu tư năm tỷ đồng xây dựng các công trình cơ sở hạ tầng ở các điểm du lịch chính. Các hộ dân trong khu vực đã đóng góp mặt bằng, nhà cửa và hơn 100 chiếc đò với tổng trị giá hơn 20 tỷ đồng. Cách tổ chức du lịch theo mô hình này đáp ứng tốt hơn nhu cầu của khách, đồng thời huy động được vốn và các tiềm lực khác trong dân. Phát triển du lịch ở cù lao Thới Sơn góp phần tạo thêm việc làm, tăng thu nhập và nâng cao mức sống. Hiện nay, số hộ giàu, khá ở Thới Sơn chiếm tỷ lệ 78%, chỉ còn 2,7% số hộ nghèo.

    Sự hấp dẫn, quyến rũ của Thới Sơn ở chỗ, đến mảnh đất này, người ta sẽ quên sự ồn ào, bí bức của phố phường. Khách đến Thới Sơn, xuống đò chèo xuôi theo những con rạch ngoằn ngoèo giữa hai hàng dừa nước rậm rạp, giữa hàng thủy liễu ven sông luôn nghiêng mình ngả bóng đón chào. Nếu muốn tản bộ, sẽ theo những con đường đá uốn lượn, băng qua những vườn cây trái xum xuê. Khách có thể ngồi trong những nhà vườn nhấm nháp tách trà mật ong thơm ngọt và lắng nghe đàn ca tài tử. Ðêm Thới Sơn thật huyền diệu với đầy trăng, gió, sóng nước mênh mang. Khách có thể đi thuyền trên sông, ngắm trăng lên, hoặc cùng bạn ngồi đối ẩm trong tiếng ca mượt mà, sâu lắng của thôn nữ.

    Những ngôi nhà của 6.000 người dân Thới Sơn vẫn giữ được nét cổ kính, nguyên sơ. Ðiểm du lịch của nhà ông Tám Cho là một tiêu biểu về kiểu nhà xưa. Ngôi nhà của ông được xây dựng với hàng cột gỗ căm xe; mỗi mái nhà có chín cây đòn tay bố trí theo thuật phong thủy: Kiên - Trừ - Mãn - Bình - Ðịnh - Chấp - Phá - Nguy - Thành. Trong nhà, cách bài trí cũng theo phong cách cổ với chiếc tủ thờ cẩn xà cừ lóng lánh, tràng kỷ chạm trổ tinh vi, cùng với đôi liễn chạm câu đối sơn son thếp vàng... Chung quanh nhà là vườn hoa cảnh với nhiều cây bon-sai được trồng tỉa công phu. Ðến Thới Sơn, khách được tham quan cách làm kẹo dừa bằng phương pháp thủ công, mua những đồ mỹ nghệ, đồ dùng sinh hoạt gia đình làm từ cây dừa. Bên cạnh chương trình du lịch sinh thái, người dân Thới Sơn còn giới thiệu với khách về văn hóa ẩm thực với các món ăn: cá nướng, lẩu cá kèo, cá lóc hấp bầu, cá tai tượng chiên xù...

    Năm 1995, Thới Sơn đón hơn 40.000 lượt khách, năm 1996 đón khoảng 80.000 lượt khách, năm 1997 đón 120.000 lượt và năm 2001 đón khoảng 200.000 lượt khách trong đó 65% là khách nước ngoài. Cô Lê Trang, một người kinh doanh du lịch ở Thới Sơn cho biết, Thới Sơn thu hút được khách là nhờ chương trình, sản phẩm du lịch sinh thái ngày càng đa dạng, hoàn chỉnh và cách phục vụ chu đáo. Thới Sơn đang trở thành điểm thu hút khách đến Tiền Giang.

    Theo kế hoạch, từ năm 2002 đến năm 2005, Công ty Du lịch Tiền Giang tiếp tục đầu tư năm tỷ đồng để xây dựng cù lao Thới Sơn thành làng du lịch. Khách sẽ có dịp tham quan những làng nghề truyền thống với các công cụ lao động, thô sơ, được phục chế. Bên cạnh, Thới Sơn mở rộng hơn nữa các điểm du lịch vệ tinh ở các hộ dân; trồng cây ăn trái nhiều chủng loại, đủ cung cấp quanh năm cho du khách. Ðồng thời, vận động nhân dân giữ lại các dụng cụ sinh hoạt bình dị, truyền thống như: bát sành, chén đá, đũa tre, đũa dừa, bình tích đựng nước trong vỏ dừa... Thới Sơn là làng du lịch xanh đặc trưng của vùng sông nước Cửu Long với vườn cây, trời nước và tấm lòng hồn hậu, hiếu khách của người dân Nam Bộ.

    CHÙA VĨNH TRÀNG TIỀN GIANG


    Chùa tọa lạc trong một khu vườn rộng ở xã Mỹ Phong, thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang .

    Chùa do ông bà Bùi Công Ðạt xây dựng vào khoảng đầu thế kỷ XIX. Ðến năm 1849, Hòa thượng Huệ Ðăng ở chùa Giác Lâm (Gia Ðịnh) về trụ trì đã tổ chức xây dựng thành ngôi đại tự và đặt tên chùa Vĩnh Tràng. Chùa gồm có 5 lớp với 2 sân cảnh, 178 cột. Năm 1907, Hòa thượng Chánh Hậu đã cho trùng kiến ngôi chùa mang cả kiến trúc Angkor và kiến trúc châu Âu. Quanh chùa có nhiều mộ tháp của những vị sư đã trụ trì và được trang trí với các phiến đá chạm trổ công phu.

    MỘT NGÀY TRÊN SÔNG TIỀN TIỀN GIANG



    Đến giữa thế kỷ 20, đường xe lửa được tháo bỏ để mở rộng thêm đường ôtô. Song chúng tôi tới Tiền Giang không phải để thưởng thức cái thú ngồi ngắm đồng ruộng ngút ngàn của Nam Bộ lao vun vút qua khung cửa sổ xe hơi, mà để tận hưởng cảm giác bồng bềnh trên sóng nước sông Tiền, được len lỏi qua những kênh rạch chằng chịt, rợp bóng dừa nước mà dân du lịch ở thành phố Hồ Chí Minh gọi là du lịch xanh...

    8 giờ 30, chúng tôi đến thành phố Mỹ Tho, cửa ngõ đầu tiên của miền Tây, thủ phủ của Tiền Giang. Sông Tiền chảy ngang qua thành phố, lững lờ và đỏ lựng phù sa. Một đội thuyền du lịch khoảng mười chiếc chờ trên bến sẵn sàng đưa du khách đi thưởng ngoạn trên sông Tiền. Sông Tiền chia ra bốn nhánh: Mỹ Tho, Ba Lai, Hàm Luông, Cổ Chiên và đổ ra 6 cửa biển. Trên sông Mỹ Tho có rất nhiều cù lao, quen gọi là cồn, như cồn Rồng, cồn Phụng, cồn Lân, cồn Quy, nay được gọi là cồn Thới Sơn 1,2 3, 4. Đó là những địa chỉ mà du khách hướng tới.

    Con thuyền chở chúng tôi do anh Xuân Thắng, hướng dẫn viên của Công ty du lịch CafeSinh, hướng dẫn lướt trên mặt nước sông Tiền đi về phía Cồn Phụng. Theo tay anh chỉ, tôi nhìn về phía trái, nơi có một "hòn đảo" ngút xanh và vô số thuyền bè neo đậu. Đó là cù lao Rồng. Cù lao Rồng được bồi đắp từ khoảng năm 1972, sau đó thuộc quyền sở hữu của Đốc phủ Mầu, một địa chủ khét tiếng ở Mỹ Tho trước đây. Dưới chế độ cũ, người ta đã lập một "trại cùi" trên cù lao Rồng để cách ly bệnh nhân mắc bệnh phong. Năm 1941, "trại cùi" được dời ra Quy Hòa (Quy Nhơn), cù lao Rồng bắt đầu đón những cư dân lành lặn đầu tiên đến sinh sống và đây trở thành một vùng đất trù phú, đầy hoa thơm trái ngọt, thuyền bè vào ra tấp nập. Giữa một vùng sông nước mênh mang, cù lao Rồng là một trong những hòn ngọc xanh nằm ngay hành lang thủy lộ của những chiếc phà nối liền hai tỉnh Tiền Giang - Bến Tre, đêm ngày xuôi ngược. Chúng tôi không ghé cù lao Rồng mà cập thẳng vào cù lao Phụng để thăm "Nam quốc Phật tự" của ông tổ Đạo Dừa Nguyễn Thành Nam. So với cù lao Rồng, cồn Phụng nhỏ hơn, nhưng lại được biết đến nhiều hơn bởi nơi này có di tích của Đạo Dừa. Theo lời thuyết minh của anh hướng dẫn viên, đây là một tôn giáo quái chiêu do Nguyễn Thành Nam, một con cờ chính trị mắc chứng hoang tưởng tự cao - một dạng của bệnh tâm thần phân liệt, sáng lập năm 1963. Sinh thời, Nguyễn Thành Nam (sinh năm 1909) học hành không mấy giỏi giang nhưng được gia đình cho qua Pháp học theo lối mà ngôn ngữ hiện đại gọi là du học tự túc. Ông ta đã học tập ở nước Pháp không phải để thành nhân tài mà để thành một "vị thánh". Sau khi về nước, Nguyễn Thành Nam tu luyện 10 năm ở Thất Sơn (An Giang). Đến năm 1963 thì tới miệt Mỹ Tho, leo lên cồn Phụng, xây "Nam quốc Phật tự" và sáng lập ra Đạo Dừa. Đạo Dừa chủ trương chuyên ăn cùi dừa và uống nước dừa để tồn tại và hành đạo. Đó là một sự kết hợp của Phật giáo, Thiên Chúa giáo, rồi Cao Đài... Lúc đông nhất có đến 3.600 tín đồ. Nguyễn Thành Nam còn dụng chữ Dừa theo biến âm của phương ngữ Nam Bộ nghĩa là Vừa (ví như: Cầu, Dừa, Đủ, Xoài - tức là Cầu vừa đủ xài) để cho rằng tôn giáo do ông ta sáng lập sẽ làm vừa lòng tất cả mọi người. Ông ta cho dựng trên cồn Phụng một ngôi chùa, kết hợp nhiều trường phái kiến trúc khác nhau. Trước chùa cho đúc Cửu đỉnh bằng ximăng gắn sành sứ (thực ra chỉ có một đỉnh mà thôi), rồi gắn ảnh của mình vào, tự nhận là người có công thống nhất đất nước, kế vận hưng nghiệp của vua Minh Mạng (1820 - 1841). Nguyễn Thành Nam còn cho xây một sân chầu với những hàng cột vẽ rồng sặc sỡ. Cuối sân có một động nhỏ, nơi "Phật tổ" Nguyễn Thành Nam đến giảng kinh. Sau động là một tòa sen nằm trong lồng cầu và hai cột xi măng, ở bai bên tượng trưng cho Sài Gòn và Hà Nội. Hằng ngày, Nguyễn Thành Nam chui vào quả cầu, ngồi lên tòa sen rồi sai đệ tử kéo lên cao. 12 giờ trưa, ông ta "nhập thế", bằng cách ra khỏi lồng đi đến hai bao lơn đặt trên hai cột ximăng tượng trưng cho Sài Gòn và Hà Nội. Đi từ bên này sang bên kia, Nguyễn Thành Nam cho rằng ông ta đã thống nhất được tổ quốc. Ông ta còn cho làm mô hình phi thuyền APOLLO bằng... tôn, trèo vào trong đó, biểu đệ tử kéo lên... vũ trụ để thỉnh thị thánh chỉ của Ngọc Hoàng. Lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ ở vào thời kỳ ác liệt, Nguyễn Thành Nam tổ chức hoạt cảnh hòa bình để mị dân. Ông ta thuê người, chia làm hai phe mặc áo quần của quân giải phóng và quân đội Sài Gòn rỗi bắn nhau tá hỏa... bằng súng giả. Đang lúc cuộc chiến căng thẳng, thây người "chết" chất đầy một... sân chầu thì "Phật tổ" Nguyễn Thành Nam giáng thế bằng cách "hạ thổ" từ tòa sen, để đến cứu vớt những sinh linh. Vậy là chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình. Con người với những triệu chứng tâm thần đó đã được chế độ cũ bật đèn xanh để mị dân chúng. Cuối cùng thì ông cũng bị tổ trác nên lộn cổ từ trên tòa sen xuống đất và qua đời năm 1990. Đạo Dừa thành thiên cổ nhưng cồn Phụng lại thành điểm tham quan đầu tiên trong tour du lịch xanh trên sông Tiền.

    Rời cồn Phụng, chúng tôi lại xuống thuyền đi thăm cồn Lân và ăn trái cây. Thuyền cập vào một bến nhỏ, anh hướng dẫn viên đưa chúng tôi len lỏi qua những khu vườn mướt xanh với đủ loại cây: sapoche, nhãn, chuối, sầu riêng... quả treo lủng lẳng. Khác với những ngôi nhà vườn nổi tiếng ở Huế, thường là nhà vườn văn hóa, vườn ở đây là vườn kinh tế. Người dân Nam Bộ gắn bó cả đời mình với sông nước, vườn cây cũng vậy, nước sông theo các con rạch nhỏ chảy vào từng khu vườn, từng gốc cây. Người ta trồng cây theo hàng như những ô trên bàn cờ, dưới các hàng cây là hệ thống mương rạch rộng độ 5m, lan tỏa khắp vườn. Lúc triều lên nước sông chảy vào vườn khiến du khách có cảm giác cá nhảy lên cả vườn cây. Lúc triều xuống, nước lại đổ ra sông, lòng mương chỉ còn xâm xấp nước và một màu phù sa đỏ quánh. Cũng nhờ lớp phù sa này mà cây trái nơi đây quanh năm cho trái ngọt.

    Chúng tôi được mời đến một khu vườn do công ty du lịch Tiền Giang bỏ vốn đầu tư nâng cấp. Nhiều khách nước ngoài đang ngồi ăn trái cây ở đó. Mùa nào thức nấy nhưng thông thường chủ vườn sẽ mời khách ăn 6 loại trái cây: thơm, chuối, thanh long, sapôchê, chôm chôm, nhãn. Khách ăn không hết, chủ vườn bỏ vào trong túi, trao lại cho khách với lời cám ơn và câu chào: "see you again" rất ngọt ngào.

    Chúng tôi được mời ăn trưa trên một cù lao khác cách cồn Lân khoảng 20 phút đi thuyền, cồn Thới Sơn 1. Nơi đây có một garden — restaurant rất đẹp. Song cái hấp dẫn tôi nhất lại không ở kết cấu của cái nhà hàng "thập nhị giác" này mà ở món cá tai tượng chiên xù và những bộ đồ bà ba trắng, đen của các cô phục vụ. Tiếp viên của nhà hàng mặc đồng phục bà ba trắng, quần lụa đen nhẹ nhàng đi giữa các hàng ghế, lúc thêm chút mắm, khi gắp ngọn rau nhút đặc sản vào bát du khách, lúc lại lúng liếng cười duyên khiến thực khách chưa ăn đã thấy ngon.

    Từ cù lao Thới Sơn 1, chúng tôi lại được dẫn đi ngang những vườn mãng cầu, băng qua mấy chiếc cầu khỉ để xuống bến đò. Đó là nơi tập kết của mấy chục chiếc xuồng nhỏ, dân địa phương gọi là đò chèo, để đưa du khách đi dạo trong rừng dứa nước. Bốn người một xuồng do hai người chèo, luồn lách qua những rặng dừa nước để ra sông Tiền, nơi có thuyền lớn đang đợi sẵn. Tôi hỏi người chủ thuyền về biểu giá của thú vui này. Người chủ thuyền ấy cho biết mỗi lần chở được công ty du lịch trả 10.000 VND. Ngày nào đắt, nhất thì được 3 - 4 chuyến. Có ngày không có chuyến nào.

    Ăn trưa muộn nên chúng tôi xuống xuồng trễ. Đến giờ nước rút, dòng kênh đang lớn bỗng nhỏ dần. Và một sự cố đã xảy ra - kẹt xuồng. Ở Sài Gòn phải chứng kiến cảnh kẹt xe, kẹt cầu thường xuyên tôi đã ngán đến tận cổ. Nào ngờ về Tiền Giang lại mắc cảnh kẹt xuồng. Một lần nữa, lại được chứng kiến hết sự vất vả của những người chèo xuống khi họ cố kiếm cho được vài chục ngàn để mưu sinh. Họ phải lội xuống nước, phạt bớt những cành dừa nước để đẩy xuồng vượt qua chỗ cạn. Vậy nhưng trên gương mặt họ không hề có sự bực bội hay giận dữ, chỉ một nét tươi vui và những giọt mồ hôi lấp lánh. Ở cuối con rạch, chiếc du thuyền chờ sẵn và họ lại nồng hậu chia tay khi chúng tôi lên thuyền với lời cảm ơn ở đầu miệng, bởi lẽ họ nghĩ rằng chúng tôi đã đem tới cho họ nguồn sống mà không hề biết rằng chính họ đã cho chúng tôi một chuyến đi kỳ thú vô cùng.

    Đến 5 giờ 30 chiều, chúng tôi cập bến sau gần 10 tiếng đồng hồ bồng bềnh trên sông nước Cửu Long. Hoàng hôn ném xuống dòng sông những vệt nắng đỏ rực. Bên kia sông, nhà máy bia BGI đã lên đèn. Người lái thuyền sinh hứng hò tặng du khách một câu hò... cải biên độc đáo: "Gió mùa thu... mẹ ru con ngủ. Ầu ơ... Con ngủ rồi... mẹ ngủ... với ba con... Một quãng sông dậy tiếng cười khi lời ca đột ngột kết thúc. Và những tiếng cười ấy cuốn theo con sóng cứ lan xa, lan xa...

    DU LỊCH MÙA NƯỚC NỔI TIỀN GIANG


    Ðến Mỹ Tho, khách bị cuốn hút bởi đường tới khu du lịch cù lao Rồng (Tân Long), Cồn Lân (cù lao Thái Sơn), cù lao Tân Quy và Cồn Phụng (cù lao ông Ðạo Dừa)-cụm cù lao tứ linh Long-Lân-Quy-Phụng. Mùa nước nổi, các cù lao được bao bọc bởi biển nước mênh mông, càng thêm hấp dẫn. Vào thăm những vườn cây xanh, được chủ nhân mời ăn các loại trái cây đủ loại : xoài, mận, chôm chôm, nhãn da bò, mãng cầu, măng cụt. Chủ vườn nồng hậu dành khách tự hái những trái chín còn đung đưa trên cành. Vườn cây ông Tư Bi ở cù lao Tân Quy, hai mặt giáp sông Tiền có rặng cây bần, cây ô rô, cóc kèn, dừa nước,... tạo cảm giác về một khu vườn nguyên sơ của miền châu thổ.

    Giữa sông Tiền và sông Cổ Chiên nổi lên cù lao Minh, là nơi xuất phát của chương trình du lịch "Ði giữa mầu xanh đồng bằng". Mùa nước nổi, ngồi trên những con thuyền nhỏ hay chiếc vỏ lãi thon dài... luồn lách trên mạng lưới kênh rạch chằng chịt, khách được tới thăm ngôi chùa cổ Tiền Châu nằm trên vùng đất "sắc cây xanh biếc, ánh nước lung linh như ngọc bích", như lời mô tả của Trịnh Hoài Ðức trong sách "Gia Ðịnh thành thông chí".

    Mấy anh bạn đồng nghiệp từ Tây Nguyên đến Cần Thơ lại muốn được tới vùng sông nước mùa lũ. Khách xa từ cao nguyên, từ núi rừng xuống đồng bằng mùa lũ, được ngồi trên chiếc tắc ráng vững chãi lượn trên những triền sông, những cánh đồng ngập nước loi thoi những ngọn điên điển bên dãy bè nuôi cá ba sa chấp chới ánh đèn. Giữa hoang sơ đốt lửa lên mà ngắm trời, nghe câu vọng cổ thì có lẽ đó là những đêm để nhớ suốt đời. Ngồi trên chiếc thuyền con buông câu, giăng lưới rồi tự nướng những con cá, con tôm vừa câu được, hái nắm bông điên điển mọc loi thoi trên mặt nước làm mồi lai rai. Mấy anh bạn nhà văn đã nảy ý tưởng khi con người "chung sống với lũ", kiểm soát được lũ thì mùa nước nổi là mùa du lịch hấp dẫn nhất ở đồng bằng sông Cửu Long. Nhiều người thích thú nhưng vẫn nghĩ đó là chuyện ngày mai, còn giờ đây đi du lịch trên sông nước khi hàng nghìn ngôi nhà còn chìm trong biển lũ thì chưa phải lúc.

    Sao không là bây giờ? Bởi mỗi mùa lũ người dân nơi đây phải từng ngày đối phó với lũ, hàng nghìn người phải che lều, che bạt sống tạm trên gò cao bên vệ đường. Ai nỡ du ngoạn, vui chơi trong hoàn cảnh ấy. Với người dân ÐBSCL, lũ là hiện tượng tự nhiên không thể thiếu. Năm nào lũ không về là năm đó mùa màng thất bát, cá tôm hiếm hoi, đồng bạc phù sa. Người dân vùng lũ càng ngày càng chủ động khai thác cái lợi do lũ đem lại. Ðêm đêm trên những cánh đồng lũ ở An Giang, Ðồng Tháp, Long An... hàng nghìn người dân vẫn đốt đèn giăng câu buông lưới. Khai thác cảnh quan độc đáo vùng lũ thành một tuyến du lịch là đáp ứng mong muốn và sở thích của nhiều du khách, là điều có thể làm.

    Dạo quanh chợ huyện ở An Phú đầu nguồn sông Hậu mới thấy lũ đem lại cho người châu thổ nhiều sản vật ngon lạ. Những cọng bông súng non giòn, tươi rói, khoanh tròn như những vòng hoa, những bông điên điển vàng mơ bày bán ở chợ từ lúc rạng đông. Rồi chợ cá đầy ắp các loại thật là hấp dẫn. Món ăn thường ngày của người vùng lũ đang vào các nhà hàng, thành đặc sản. Khách du lịch từng đoàn, từng tốp tự lo phương tiện, tự thuê xuồng, tắc ráng tới vùng lũ. Nhiều khách du lịch nước ngoài tự tìm đường lên tận Tân Châu, An Phú, thuê tắc nổi, tắc ráng bơi ra giữa đồng Khánh Anh, Khánh Bình... đêm xuống neo giữa dòng nước trắng xóa lấp lánh ánh trăng cùng dân trong vùng nghe ca vọng cổ, thưởng thức đủ các món ăn nướng, luộc từ tôm, cá, rắn, lươn. Nguồn cung cấp đặc sản tươi ngon đó là những người dân vùng lũ giăng câu từ đồng nước trong đêm. Lũ ở ÐBSCL kéo dài bốn, năm tháng. Người dân gian nan, nhưng cũng có cả niềm vui trong những ngày sống chung với lũ. Vậy tại sao ta không sớm tổ chức các tuyến du lịch mới về vùng lũ, để du khách tự tổ chức các chuyến du lịch về vùng lũ vừa mạo hiểm vừa kém hiệu quả.

    Lũ hung dữ, lũ tàn phá thì ta đang có những chương trình kiểm soát lũ, hạn chế thiệt hại. Hàng trăm khu, tuyến dân cư, vượt lũ đã được xây dựng, hàng chục nghìn gia đình vùng ngập lũ có nơi sinh sống ổn định. Ðó là những cộng đồng dân cư vùng lũ cùng những nét văn hóa mới, những tập quán mới, những nghề nghiệp mới đang hình thành. Nghề truyền thống của người vùng lũ là giăng câu, buông lưới bắt tôm cá do lũ mang về. Sau nhiều năm chìm nổi với lũ, người dân Thốt Nốt (Cần Thơ), Thoại Sơn (An Giang)... có thêm nghề mới đầy sáng tạo là vây lưới, khoanh bờ nuôi tôm, nuôi cá trên ruộng lúa ngay khi nước lũ ngập trắng đồng.

    Lũ tàn phá, con người châu thổ đang hạn chế. Lũ sinh sôi, và làm trù phú miền châu thổ từ bao đời, con người đang khai thác. Tổ chức những tuyến du lịch mùa lũ hẳn sẽ đáp ứng lòng mong muốn của du khách được khám phá thiên nhiên, hiểu thêm về nét văn hóa đặc trưng của những người dân ÐBSCL kiên cường, lạc quan và hào phóng.(Nguồn từ Internet)

    Bài viết cùng chủ đề:

    Facebook comments



    Sửa lần cuối bởi vittrunghieu; 03-21-2012 lúc 03:08 PM.

  2. #2
    volocbk's Avatar
    đã rời mạng TỔNG QUẢN LÝ
    Ngày tham gia
    Feb 2012
    Vị trí hiện tại
    Cần Giờ Quê Hương Tôi
    Bài viết
    1,856
    bài viết bạn hay đó nhưng lần sau mình nên chia từng phần nhỏ của DD ra bạn nhé



Các Chủ đề tương tự

  1. Trả lời: 0
    Bài cuối: 11-07-2012, 10:17 AM
  2. Du lịch Hà Tiên - Kiên Giang
    Bởi doanhoangphu trong diễn đàn Kiên Giang
    Trả lời: 3
    Bài cuối: 07-31-2012, 05:52 PM
  3. Cù lao Thới Sơn - Điểm du lịch Tiền Giang.
    Bởi volocbk trong diễn đàn Tiền Giang
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 07-30-2012, 03:04 PM
  4. Trả lời: 0
    Bài cuối: 06-11-2012, 05:38 AM
  5. Clip du lịch sinh thái Tiền Giang
    Bởi vittrunghieu trong diễn đàn Tiền Giang
    Trả lời: 2
    Bài cuối: 06-04-2012, 07:10 PM

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •  
Website đang hoạt động thử nghiệm, chờ xin giấy phép hoạt động của bộ thông tin và truyền thông